Có những khoảnh khắc lắng đọng khiến ta bồi hồi nhớ lại thuở ban đầu…
Hai mươi năm đã trôi qua, nhưng trong trái tim người trò vẫn còn nguyên vẹn hình bóng một người thầy giản dị, tận tụy, đã gieo mầm và nuôi dưỡng lý tưởng cho bao thế hệ sinh viên.
Hãy cùng đọc và cảm nhận những dòng chia sẻ đầy xúc động của cựu sinh viên Trần Doanh Tuyến – VH503, Ngành Văn hoá Du lịch HPU.

“Khoảng lặng”
Tôi khẽ kéo ghế mời thầy ngồi, nhưng thầy chỉ mỉm cười lắc đầu. Dáng người run run ở tuổi 90, bàn tay gầy guộc khẽ vin vào thành ghế, thầy trìu mến nhìn chúng tôi một lượt rồi nói một cách ngắt quãng, khó nhọc:
“Các em cho phép thầy đứng, để thầy được nhìn thật rõ từng gương mặt sinh viên thân thương của thầy năm xưa.”
Cả hội trường bỗng lặng đi. Giữa không gian trang nghiêm ấy, nhiều đôi mắt bất giác đỏ hoe. Có giọt nước mắt rơi xuống – phần vì xúc động, phần vì thương thầy. Lòng tôi nhói lên một nỗi ân hận: lẽ ra không nên sắp xếp buổi gặp mặt ở tầng ba, nơi không có thang máy để đôi chân thầy phải khó nhọc.
Thầy nhìn thêm chúng tôi một lượt rồi quay sang người vợ tào khang – người đã muối mặn gừng cay cùng mình – thầy chậm rãi:
“Gần ba mươi năm trước, có người hỏi thầy vì sao, ở tuổi 60 – một ông giáo sư đã ở tuổi nghỉ hưu rồi – mà còn dấn thân khởi dựng một trường đại học bắt đầu bằng 5 không: không tiền; không đất xây trường; không giảng viên; không sinh viên; không có sự hậu thuẫn từ Nhà nước.
Vì sao ư? Vì thầy tin rằng, cần phải có một nơi để gieo mầm, để nuôi dưỡng và rèn giũa nên những con người ưu tú – như các em, hôm nay đang ngồi trước mặt thầy đây.”
…
“Ngày ấy thầy khó khăn muôn vàn, khó nhọc lắm các em ạ…”
Giọng thầy lạc đi trong những tiếng nấc nghẹn ngào thành tiếng khắp hội trường.
Thưa thầy, năm ấy cũng có người từng hỏi chúng em: vì sao lại chọn một ngôi trường “Năm không” của thầy? Và giờ đây, sau 20 năm, câu trả lời đã trở nên hiển nhiên: bởi chúng em đã đặt trọn niềm tin nơi thầy. Với chúng em, nhân cách, sự liêm chính, đam mê, triết lý giáo dục và tình yêu thương học trò vô bờ bến của thầy quý giá hơn bất kỳ cuốn giáo trình cấp tiến nào, hay bất kỳ mái trường nguy nga nào, thầy ạ.
Hai mươi năm qua đi, tóc chúng em đã điểm bạc, nhiều người sắp lên chức ông bà, nhưng trong tim, chúng em vẫn mãi là những sinh viên năm nào – ngồi dưới lớp, ngước nhìn dáng thầy tuy nhỏ bé mà toát lên nghị lực phi thường; một con người giản dị mà mang trong mình khát vọng lớn lao, kiên định với lý tưởng giáo dục nhân văn và cao cả.
Hôm nay, khoá 5 ngành Văn hoá Du lịch chúng em sum họp sau 20 năm xa trường, xa bạn. Giữa những tiếng hoan ca ngày hội ngộ, xin cho chúng em một khoảng lặng – để cúi đầu tri ân, để khắc ghi mãi tình yêu thương, sự bao dung và tấm lòng cao cả mà thầy đã dành cho chúng em.
Sinh viên Trần Doanh Tuyến VH503 – Ngành VHDL
Hải Phòng, 21/9/2025
Trích “Những con người giản dị” (tr.116 – tr.117)
Một số hình ảnh buổi gặp mặt của sinh viên Khóa 5 ngành VHDL:





