“Ai cũng chọn việc nhẹ nhàng, gian khổ biết giành phần ai”
19 tháng 3, 2021 bởi
“Ai cũng chọn việc nhẹ nhàng, gian khổ biết giành phần ai”
Trần Hữu Trung



Trải nghiệm sau những ngày thực tập nghề tại khách sạn Best Western Pearl River Hải Phòng

(Poster phim, nhân vật chính là một cô hầu Phòng trong khách sạn đã có kết thúc đẹp như mơ)

Hồi còn là sinh viên Trường ĐH KHXH & NV Hà Nội, tôi cũng đã có dịp được thực tập tại khách sạn Green Park, nhưng chỉ làm được 1 ngày rồi xin nghỉ luôn vì ngại khổ. Sau mười mấy năm, tôi vẫn làm công việc đúng chuyên môn được đào tạo nhưng chưa bao giờ làm tại khách sạn (chắc vì vẫn còn kinh hoàng với ngày làm việc duy nhất đó!). Nhưng dần dà, tôi cảm thấy nhàm chán với những môn học lý thuyết, nên muốn “Refresh” bản thân. Tôi quyết định sẽ nghiên cứu môn Nghiệp vụ khách sạn. Nhưng muốn dạy môn này, nhất thiết phải học lại vì kiến thức được học đã quá lạc hậu. Học ở đâu với một môn học có tính thực hành cao? Phương án đúng đắn duy nhất là đi thực tập tại một khách sạn có đẳng cấp hẳn hoi. Và tôi đã “đầu quân” vào thực tập tại khách sạn Pearl River.

Theo những bộ phim và tiểu thuyết có nhân vật chính làm nghề khách sạn, tôi đã hình dung khá huyễn hoặc về nghề này. Nào là được gặp những người nổi tiếng (thậm chí là yêu và lấy họ như trong phim Maid in Manhattan!), gặp những tay quản lý khách sạn rành từ việc cái chảo rán tại sao cứ khiến thức ăn dễ cháy đến xử lý các công tử ăn chơi, Chưa kể khi bước chân vào những khách sạn hạng sang, tôi đã mê mẩn cái không gian yên tĩnh với những nhân viên đi lại nhẹ nhàng, tiếng nhạc du dương, tiếng thìa dĩa va chạm lanh canh, đồ đạc sáng mờ sang trọng, những bông hoa tươi rói…

Ngày đầu tiên thực tập, tôi đã ù tai với hàng loạt điều cấm đoán mà chị phòng nhân sự cung cấp. Nào là “không sử dụng điện thoại”, “không dùng máy vi tính để vào mạng”, “không đi tất mỏng khác màu da chân”, “không khoanh tay trước ngực”, “không đứng quay lưng về phía khách hoặc quầy bar”…

Tôi được làm ở nhà hàng trước. Nhân viên ở đây khá thân thiện. Thấy một em đang lau mấy chiếc ly, tôi hăm hở: “Để chị giúp!”. Em này cười: “Vậy chị kéo giúp em cái thùng đựng bát kia rồi mình cùng lau”. Tôi nhìn ra và tá hoả vì cái thùng ấy có khoảng ba đến bốn trăm cái bát! Thế là suốt sáng, tôi cứ đi lấy nước nóng, đổ vào khay, xếp bát, lau, xếp lại vào thùng. Mấy nhân viên bảo: “Làm nhà hàng thì cứ phải luôn chân luôn tay, lúc có khách thì phục vụ, hết khách thì quay ra chuẩn bị tiệc. Việc bọn em làm nhiều nhất chính là lau: Lau bát, lau cốc, lau ly, lau cutlery… Có đến vài chục loại, mỗi loại ít cũng vài trăm, nhiều thì hàng nghìn chiếc vì khách sạn tuần nào cũng có vài tiệc”. Tôi thắc mắc “Khách sạn to đùng thế này, sao không mua cái máy rửa bát to to và có chế độ sấy, nhân viên đỡ phải lau tay?”. Các nhân viên cười: “Có máy rửa bát và sấy chứ, nhưng vẫn phải lau lại mới đảm bảo sạch và sáng bóng”.

Đến chiều, tôi được điều sang phòng tiệc. Chà, khách sạn có đến 4 phòng tiệc sang trọng, thảm dày lút mắt cá chân, thích ghê! Tôi được giao nhiệm vụ cùng hai nhân viên mặc váy cho ghế. Nghe ra có vẻ đơn giản: chỉ luồn cái váy ghế, chỉnh cho ngay ngắn rồi kéo khoá. Nhưng với số ghế lên đến hàng trăm chiếc, thậm chí còn hơn, thì dám chắc không ai nói là chuyện đơn giản. Bởi động tác cúi lên cúi xuống lặp đi lặp lại hàng trăm lần sẽ khiến bạn mỏi dừ lưng, còn cái khoá rít sẽ khiến ngón tay cái bạn tím bầm, và việc đi đi lại lại trong phòng tiệc sẽ khiến chân bạn rã rời!

Ngày đầu tiên đã qua. Tôi thấy mệt và nản khi nghĩ đến chuyện còn 59 ngày nữa mới kết thúc đợt thực tập. Về nhà, còn bị chồng kêu ca vì bỏ bê con cái và việc nhà. Anh ấy tưng tửng: “Có ai bắt đâu, tự dưng lại đâm đầu vào chỗ khổ”. Lúc này tôi mới thấu hiểu vì sao sinh viên của tôi đi thực tập ở khách sạn về hay kêu ca; và hình như dạo này, số sinh viên đi thực tập ở khách sạn cũng ít đi…

Đâm lao phải theo lao nên tôi vẫn gắng đến khách sạn thực tập tiếp. Sau mấy ngày, tôi cũng dần quen với công việc. Xem ra, công việc thực ra không khó, nhưng để có thể đáp ứng, bạn phải có sức khoẻ tốt và quan trọng là phải biết sắp xếp công việc khoa học. Ví dụ: khi set up bàn, cần hình dung trước phải set những gì, cái gì set trước, cái gì set sau, lấy trolley ra và xếp đồ từ kho lên xe để mang ra nơi cần set. Động tác cũng cần tính toán kĩ để hạn chế tối đa động tác thừa. Chẳng hạn, lấy dao từ trolley bằng tay nào, dĩa tay nào để khi đặt lên bàn khỏi phải đổi tay. Nghe ra có vẻ rắc rối nhưng việc hạn chế động tác thừa sẽ giúp bạn tiết kiệm được sức khoẻ và thời gian. Bởi khi bạn phải làm hàng loạt động tác lặp đi lặp lại, thì một cử động cũng sẽ khiến bạn mệt thêm. Khi thời gian đã gần cạn, giờ khách nhập tiệc đã tới thì việc bạn bớt được 1 phút ở bàn này, có nghĩa là bạn bớt được 40 phút cho cà phòng tiệc. Thêm nữa, với công việc khá nhàm chán vì cứ lặp đi lặp lại, bạn đừng vì thế mà lơ là. Bởi nếu set chiếc thìa ở đúng góc 3 giờ, với phòng tiệc có 40 bàn, đồng nghĩa với việc bạn phải set 400 chiếc thìa ở đúng vị trí. Chỉ cần 1 chiếc đặt sai, vị khách sử dụng chiếc thìa đó sẽ đánh giá khách sạn thiếu chuyên nghiệp. Chỉ cần đặt thiếu 1 chiếc, khi khách yêu cầu, bạn sẽ phải bỏ dở việc đang làm để đi lấy. Nhiều khi cả dây chuyền phục vụ sẽ bị rối chỉ vì thế.

Ở nhà hàng đã vậy, bộ phận buồng cũng có những khó khăn khác. Công việc này đòi hỏi sự tỉ mỉ rất cao. Phòng có rất nhiều đồ đạc nhưng tất cả đều phải sạch bong và sắp xếp đúng vị trí. Nhưng có lẽ yêu cầu khó khăn nhất lại là sự trung thực. Đồ đạc trong phòng của khách rất nhiều. Có những thứ rất có giá trị, hoặc rất hiếm. Bạn sẽ phải luôn đấu tranh với bản thân. Bình thường, tôi không phải là kẻ tắt mắt. Nhưng tôi vốn thích sưu tập tem, lại thấy khách có một cái phong bì dán con tem nước ngoài mà trong bộ sưu tập của tôi chưa có. Có thể với khách, con tem đó chẳng quan trọng gì. Nhưng thực tế tôi đã phải “cầm lòng” và ngậm ngùi mong vị khách sẽ bỏ cái phong bì có con tem đó vào thùng rác. Ranh giới thật mong manh!

Nhưng dần dà, tôi cũng cảm nhận được niềm vui trong công việc. Một phòng tiệc được bài trí hoàn hảo, những vị khách khó tính đã ra về sau một bữa tiệc không sai sót với vẻ mặt mãn nguyện, một hội thảo được tổ chức thành công, những vị khách lưu trú có cảm giác được quan tâm săn sóc chu đáo mà tế nhị… Và thật tuyệt vời khi trong đó có công sức của tôi! Mà đâu chỉ có niềm vui tinh thần. Tiền tip sau khi phục vụ xong cũng chưa là gì. Có khách khi về nước rồi còn gửi quà sang cám ơn. Lương của nhân viên thì không cao, nhưng nếu có thực lực và chịu khó phấn đấu thì khách sạn luôn có cơ hội cho bạn lên Supervisor hay Manager với mức lương quá ổn. Tôi còn học được rất nhiều từ những nhân viên bình dị. Đó là sự khâm phục một cô gái ở bộ phận buồng có hoàn cảnh khó khăn nhưng đã trả lại khách một khoản tiền đủ để đổi đời em. Cô gái đó đã trả lời tôi một cách rất đơn giản “Vì đó không phải là tiền của em”. Chân lý quá giản đơn nhưng không phải ai cũng có thể thực hiện. Tôi cũng cảm thấy yêu công việc hơn khi gặp cô bé P ở nhà hàng, cô bé luôn có ý thức cầu thị, ham học hỏi, không giấu dốt, công việc vất vả nhưng em luôn vui vẻ, lạc quan.

Cuối cùng, khi kết thúc đợt thực tập, tôi lại mong có dịp tiếp tục được đến các khách sạn lớn để thực tập. Và sau này, khi con tôi lớn lên, tôi sẽ cho chúng đi làm parttime ở khách sạn để rèn tính cách. Chắc chắn đấy!

Thanh Hương